Advice
Những cuộc chia tay công sở

POSTED ON: April 3rd, 2019


Xin chào, trước khi đọc xuống bên dưới, bạn hãy thử nhẩm đếm xem bạn đã đi làm được bao lâu rồi nhé! Sáu tháng, một năm, hai năm… hay thật nhiều năm rồi?!

Nhớ lại, những ngày cuối cùng ở giảng đường Đại học, thầy giáo dạy môn Tổ chức sự kiện từng “bắt” bọn tôi – lũ sinh viên ngông cuồng, lớn lối luôn tin rằng mình hiện đại chơi một trò chơi nghe có vẻ sến và lỗi thời. Thầy bảo bọn tôi hãy viết một lá thư gửi chính mình của năm năm sau.

Nếu bạn nghĩ tôi vô tình tìm được lá thư gửi chính mình ngày ấy và có cảm hứng viết bài này, thì, không. Chắc bạn cũng ý thức được việc bản thân chúng ta thay đổi theo từng ngày, từng tháng, thậm chí nếu so đo suy xét thì ngay từng khoảnh khắc chúng ta đều có ít nhiều đổi thay. Lá thư ngày cũ tôi đã đánh mất, những hồn nhiên thơ dại cũng rơi rớt đâu đó trong hành trình trưởng thành và sống. Tất nhiên, giống như việc đi trên đường và vô ý đánh rơi đồ, bạn sẽ không thể nào nhớ được bạn đánh rơi món đồ ấy ở chính xác chỗ nào, thời điểm nào; những nghĩ suy cũng thế, những niềm tin lung linh cũng không rõ đã nằm lại đoạn nào.

Những ngày đầu mới đi làm, thấy gì cũng ngơ ngác và thích thú. Cả bầu mắt tràn đầy say mê và nhiệt huyết, làm không suy xét, thậm chí đã từng hô to khẩu hiệu “làm không vì tiền – làm vì đam mê”. Môi trường công sở ít thì mấy mươi người, nhiều thì mấy trăm người, những buổi đầu đi làm gặp ai cũng yêu quý, gặp ai cũng muốn được thân thiết hơn.

Còn nhớ, lần đầu biết vị chia tay, ý tôi là chia tay đồng nghiệp. Đến giờ vẫn nhớ như in buổi hôm ấy vô tình thấy người chị thân thiết điền đơn xin nghỉ việc, tôi tròn xoe mắt ngơ ngác, cũng đôi mắt tròn xoe ấy, nước mắt rơi nức nở như thể chia tay mối tình đầu. Kỳ lạ thay! Người chị vỗ về và bảo rằng tôi rồi sẽ trưởng thành và sẽ buồn những nỗi buồn to lớn hơn thay vì buồn khi chia tay đồng nghiệp, lời chị nói tôi vẫn nhớ, năm ấy tôi độ tuổi mười chín đôi mươi.

Nhưng chị nói không đúng, tôi vẫn buồn, mỗi khi chia xa đồng nghiệp, vẫn thấy lòng mình rưng rưng chực trào nước mắt. Nếu có khác, thì tôi – chúng ta của những năm tháng sau này không còn đủ dũng cảm để phô bày hết mọi nghĩ suy và nỗi niềm trong lòng. Hành trình sống là chuỗi những đánh đổi, trong ấy, hẳn không ít người đã đổi một chút dũng cảm với chính mình để lấy những yên ổn bề nổi.

Đồng nghiệp, một từ vừa mang cảm giác gần gũi lại vừa thấy khoảng cách, một từ vừa đủ. Tôi đi làm vài nơi, mỗi ngày tiếp xúc nhiều người, trong nhiều người ấy lại đặc biệt thân thiết hơn với một vài người, nhưng chẳng ai vượt khỏi ranh ranh giới “đồng nghiệp” cả, bạn có thấy phiền vì ranh giới tự đặt ra không? Tôi thì có. Nhưng làm sao đây khi bán cầu não thường làm ta ngu muội bởi ảo giác về sự yên ổn, về sự một mình, về sự đừng làm phiền tôi, về sự đừng can thiệp sâu vào cuộc sống của nhau?

Có thể vì thuộc nhóm người đa mang nhiều nghĩ suy, nên đến giờ, tôi vẫn thấy phiền lắm mỗi khi nơi tôi làm có ai đó nghỉ việc. Vẫn muốn khóc lóc sến sẩm như những ngày mười chín, đôi mươi; vẫn muốn nói lên những cảm tình thật thà nhất; vẫn muốn tha thiết rằng giá mà ngày trước mình thân hơn một chút thì hay quá. Thật là phiền!

Đi học, đi làm, đi đến ngày mai… hành trình trưởng thành, đừng vì mệt mỏi quá mà đánh rơi dũng cảm nhé, đặc biệt là dũng cảm với chính mình.

Nhã An