Lê Cát Trọng Lý – Và ta đã không hát như lúc xưa

POSTED ON: January 8th, 2019


Có những nhân duyên trong đời sống đến rất tình cờ và mãi mãi không thể nhớ được nó bắt đầu từ khi nào, đã kéo dài bao lâu và cùng tận liệu có ngày kết thúc hay chăng. Kỳ lạ là, con người khi tìm thấy ở nhau một điểm chung nào đó, sẽ tự động nảy sinh một mối gắn kết rất ngẫu nhiên. Tôi có một người bạn, cũng yêu và mến Lý, chúng tôi có lẽ thân thiết nhiều hơn chắc một phần nhờ Lý.

Tôi vẫn hay thì thầm thích nhạc của Lý lắm, tôi gọi Lê Cát Trọng Lý là Lý, là nhạc của Lý… như thể Lý là người bạn thân thiết lâu năm, rất tự nhiên, dù nào có hề là như vậy, Lý ở đó là ca sĩ nhiều người mến mộ và tôi là một trong số những người mến mộ mà thôi. Dông dài là vậy, để bảo rằng âm nhạc của Lý đã vỗ về tâm hồn và đưa tôi đến những mối nhân duyên vô cùng trân trọng. Rất thường khi, tôi không mua được vé đến nghe nhạc của Lý, những lần không mua được vé nhiều đến mức tôi không còn thấy ngạc nhiên nữa. Tôi tỉ tê với người bạn, ôi lại không mua được vé của Lý rồi, thế là hai chúng tôi cùng buồn man man. Bỗng một ngày đẹp trời, đùng cái bạn nhắn hỏi tôi có muốn “đi làm cô bé soát vé” trong đêm nhạc của Lý không, tôi tưởng bạn đùa, bật cười khanh khách, vì kỳ thực chúng tôi có lẽ đã “lố” tuổi làm tình nguyện viên soát vé rồi. Ấy mà chẳng hiểu sao, cũng trong buổi tối hôm ấy, tôi thấy mình đã ở trong đêm nhạc của Lý với vai trò “cô bé soát vé”, không thể không buồn cười hơn.

Chênh vênh – Lê Cát Trọng Lý (biểu diễn trong chương trình Bài hát Việt 2008)

Và đó thật sự là một trải nghiệm khá thú vị đấy. Tôi vào khán phòng ngay khi Lý còn đang tập dượt lại lần cuối cùng ban nhạc, rất tự nhiên và cười nhiều, thấy như trên sân khấu ấy là một gia đình nhỏ, mênh mang niềm thương mến. Thật thì, Lý bình yên cả trong âm nhạc lẫn trong lời kể, giọng cười, tôi thấy thế. Dù trong lời ca câu hát có những bão cùng giông, có những đắn đo suy tư nhưng đâu đó vẫn là mong mỏi được yên bình, được vui hoài.

Như tất cả các đêm nhạc trước mà tôi có dịp nghe, lúc nào cũng vậy, đan xen giữa những khúc hát là những phần trò chuyện có ngô nghê, có sâu sắc, có thú vị, cũng có khi nhạt nhẽo một cách thú vị,… Lý hỏi, thế mọi người đã song hành cùng Lý bao lâu rồi nhỉ, có ai đi cùng Lý trong suốt chặng đường 10 năm chưa? Tự dưng ngồi nhẩm đếm, tôi ngạc nhiên nhận ra, ái chà chà, thì ra mình đã lắng nghe và theo dõi Lý lâu như vậy rồi đó, hẳn là 10 năm hơn một chút. Lâu thật!

Em đứng trên cánh đồng – Lê Cát Trọng Lý

Và Lý thì thầm, Lý đã không còn hát như lúc xưa, mọi người có buồn và bớt thích Lý không?

Đã không còn là Lê Cát Trọng Lý gây ấn tượng đặc biệt khi ôm đàn đứng một góc sân khấu trong đêm diễn Bài hát Việt của VTV3 hồi 2008 nữa rồi. Đã thôi những rụt rè và bỡ ngỡ như giai điệu “Nhiều người ôm giấc mơ”, đã thôi những suy tư chắt chiu như “Thương”, đã thôi những hồn nhiên thơ trẻ như “Mùa yêu”. Lý ngày hôm nay không thể nói là đã sâu sắc hơn, vì trước đây Lý cũng đã sâu sắc lắm rồi. Kỳ thực, không tìm được từ ngữ để diễn tả sự thay đổi trong âm nhạc của Lý, nếu có thể chia sẻ cảm giác thì đó là: âm nhạc của Lý mang đến cho người nghe “một chỗ ngồi Yên”.

Nhiều người ôm giấc mơ – Lê Cát Trọng Lý

Là lặng yên để nghe âm nhạc thì thầm, là lặng yên lắng nghe giai điệu lên tiếng, là lặng yên để ngẫm nghĩ lời ca từ nhiều khi chẳng hiểu gì. Và là yên, yên lành tự trong lòng.

Lý bảo, trong nhiều đêm nhạc, mọi người hay yêu cầu Lý hãy hát lại những ca khúc đã từng mang lại tên tuổi cho cô, nhưng không không, mọi người ơi, Lý đã không còn hát như lúc xưa nữa…

“Và ta đã không hát như lúc xưa khi bắt đầu

Lời thơ cũng thôi rối ren quẩn quanh khao khát được yêu

Bài ca biết run, sợ mùa đông đi quá nhanh”

Lý không thể trả lời hết tám vạn chín trăm câu hỏi của cuộc sống, cũng không thể giải đáp, kể hết nỗi lòng, nên thôi, Lý hát, Lý đã hát và sẽ hát mãi những tiếng nói trong lòng như thế…

Và Lý đã không hát như lúc xưa. Lý có hành trình của riêng Lý, thì người nghe, người theo dõi Lý trong suốt ngần ấy thời gian cũng có hành trình của chính riêng họ. Kỳ lạ thay, hành trình của những người chẳng liên quan gì nhau, chẳng biết mặt đặt tên, lại có sức an ủi diệu kỳ. Lý cũng không cần phải hát như lúc xưa đâu!

Nhã An