Lifestyle / Music
Điều kỳ diệu từ những nốt nhạc

POSTED ON: September 4th, 2018


Âm nhạc như một vòng ôm lớn, ôm trọn và nâng niu nhiều trái tim, nuông chiều từng giác quan cảm xúc.

Trước tiên, với chữ nghĩa và hình ảnh, mình phải hiểu cái đã, vì hiểu nên mình sẽ cảm, sẽ tha thiết và có khi xúc động vô vàn. Còn với âm nhạc thì khác, mình luôn cảm thấy âm nhạc, thanh âm là món quà gì đó tuyệt diệu lắm, chúng mình không cần phải quá hiểu những thanh âm chung quanh, nhưng vẫn sẽ cảm động, theo một lẽ rất tự nhiên. Một buổi sáng bước ra phố đông, thanh âm phố xá va vào mình, này là tiếng hàng rong, này là tiếng xe cộ ồn ả, này là tiếng chim chóc đôi khi cất vài tiếng cục mịch, thân thương, thế là mình cảm động, thế là mình thêm yêu buổi sáng đô thị dẫu biết nhiều mệt nhoài đang chờ đón. Có những hôm, ngồi thu lu bật một khúc ca Pháp, nghe qua chẳng hiểu gì cả, nhưng thốt nhiên trong lòng rưng rưng cảm động. Xem một thước phim, đến đoạn âm nhạc ngân vang, nước mắt rưng rưng không muốn hiểu vì sao.

Dông dài là thế, mình chỉ muốn chia sẻ rằng, âm nhạc như một vòng ôm lớn, ôm trọn và nâng niu nhiều trái tim, nuông chiều từng giác quan cảm xúc. Khi đứng một mình âm nhạc du dương và quyến rũ. Khi song hành cùng hình ảnh và chữ nghĩa, âm nhạc lại càng chứng tỏ được độ đàn hồi, khả năng tung gảy từng tế bào xúc cảm.

Quái Vật Tí Hon – Đường Về

Gần đây nhất, mình xem bộ phim “Chàng vợ của em”, một bộ phim Việt đáng xem, không quá cầu kỳ. Cảnh phim đến đoạn nữ chính chông chênh với nhiều thử thách trong cuộc sống, khát khao một nơi chốn yên ả để nghỉ chân, âm nhạc ngân vang khúc ca “Đường về” của nhóm Quái vật tí hon, bỗng mình nghe đâu đó cảm giác bảng lảng đơn côi, như thể chính mình đang là nhân vật trong phim, và mình tin, khán giả trong rạp cũng ít nhiều cảm thấy thế. Dẫu rằng khúc ca này mình đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần, song, mỗi lần lại là một cảm giác khác, khúc ca đã bắt cầu cho câu chuyện được kể một cách tròn đầy nhất.

Trong bộ phim “Cha cõng con”, âm nhạc được thực hiện bởi nhạc sĩ nỗi tiếng người Hàn Quốc Lee Dong-jun đã làm mình xúc động đến tận ngày hôm nay. Cảm xúc vẫn vẹn nguyên như buổi chiều hôm ấy, thời tiết đô thị có chút mưa, trong rạp phim vắng thưa người, mình xem bộ phim lặng thinh một cách mạch lạc ấy mà cảm thấy như mình đang ở đó, ở chốn núi rừng có cây xanh có núi non ôm trọn bầu mắt. Trong phạm vi bài viết này, mình không dám phân tích về chất liệu âm nhạc, chỉ xin mạn phép được giới thiệu, được chia sẻ những sợi dây cảm xúc được đan khéo léo bởi âm nhạc. Âm nhạc là hữu hình, âm nhạc là bàn tay đánh thức các giác quan xúc cảm, là vòng ôm nâng niu, cũng là mũi khoan khoét sâu những thương tổn giấu kín.

Lee Dong jun – Father and son OST (Cha Cõng Con)

“Sáng mai anh về lại nơi góc sân

Có em đang chờ như bé ngày nào

Bóng mưa giăng đầy đồng xanh ngát hương

Lời ca thiết tha, người không oán than, vượt qua bóng đêm.”

Khác với hai ví dụ trước đó, với ca khúc “Đi qua bóng đêm” được thể hiện bởi Lê Cát Trọng Lý, mình tìm đến âm nhạc trước rồi mới tò mò muốn biết câu chuyện mà khúc ca này đang kể. Nghe như chút gì đó u uất, buồn thương, rồi lại le lói hy vọng, sợi hy vọng mong manh làm sao! “Đi qua bóng đêm” là nhạc phim trong bộ phim “Cuộc đời của Yến”, một bộ phim được đánh giá cao về nội dung thể hiện, hình thức thể hiện. Có thể nói, nhạc phim đã chắp cánh cho cảm xúc thăng hoa, là lời mở đầu và đúc kết câu chuyện một cách vô cùng mạch lạc, chan chứa cảm tình. Giọng hát nhẹ nhàng như thể đang thủ thỉ tâm tình của Lý, kết hợp cùng những nhạc cụ được sử dụng tinh tế, khúc ca như thể đưa ta về làng quê Bắc Bộ, nhìn thấy đồng xanh và mái ngói, đám trẻ nô đùa tha diều. Rồi lời ca bỗng ngưng, âm nhạc dồn dập khiến ta thấy mình như khó thở, như hoang mang, bức bối khó chịu; đó cũng chính là khi ngây thơ dừng lại nhường chỗ cho bão giông của cuộc đời nhân vật chính trong phim – cô gái tên Yến. Qua đi những mưa giông sóng gió, giọng ca miên man ban đầu lại vang lên, át đi âm thanh hoảng hốt, nhẹ nhàng, lảng đảng và đầy yêu thương.

Đi Qua Bóng Đêm || Lê Cát Trọng Lý || Cuộc Đời Của Yến OST

Âm nhạc không chỉ để hiểu, mà âm nhạc quan trọng hơn là để cảm. Âm nhạc có thể đưa ta đến nhiều miền thênh thang khác nhau, là đau đáu nhớ thương, là nhẹ nhàng tha thiết, là dồn dập hoảng hốt. Giống như tình yêu không nằm ở hai cá thể người đang yêu nhau, mà nằm ở khoảng cách giữa hai trái tim yêu; thì âm nhạc cũng thế, âm nhạc không chỉ nằm trong những nốt nhạc, âm nhạc kỳ diệu là bởi nó giúp thu ngắn khoảng cách giữa người và người, giữa mình và ta.

Nhã An