Book / Lifestyle
Xếp gọn hành trang, mang theo một quyển sách!

POSTED ON: August 14th, 2018


Có đôi khi ngồi ở văn phòng tỉ mẩn làm việc, giây phút nào đó ngẩng dậy và tự bảo với lòng: chắc phải đi đâu đó thôi! Có đôi khi, trên đường phố đông, lọt thỏm giữa dòng xe cộ ồn ả, tự mình buông lời thiết tha: chắc phải đi đâu đó thôi! Có đôi khi, trong cơn hoan ca cùng bè bạn, bỗng thấy mình lặng đi một nhịp, bảo rằng: chắc phải đi đâu đó thôi!

Với tôi, đi đâu không phải là điều quá quan trọng, đi với ai là điều cần cân nhắc, đi với tâm thế nào mới là điều đáng để tâm. Đi để thắt chặt tình bè bạn, đi để đôi bàn chân lướt đi trên nhiều miền khác lạ, đi để bầu mắt sáng tỏ trước nhiều chân trời mới, đi để thấy mình thong dong và giàu có, thênh thang như mây như nắng; hoặc giả, đi chỉ để thấy thời gian không trôi đi cũ mèm, hoài phí.

Mỗi người sẽ lại có những lý do riêng để bắt đầu cho một chuyến đi, cũng có thể là chỉ đi là đi, thế thôi, cần gì những lý do. Nếu thường ngày tất bật và chộn rộn bao nhiêu, thì khi đi đâu đó, tôi thường cho phép mình lênh đênh theo dòng chảy thời gian, chậm rãi nhất có thể. Rất thường khi, đến vùng đất xa lạ, chẳng quen biết ai, cũng chẳng biết nên nói chuyện gì, nói với ai, bèn đọc một quyển sách. Có khi ngồi thu lu trong góc quán, đèn vàng vằng vặc đọc cuốn sách mang theo bên mình. Có khi nằm trên đồi, cỏ ướt, mây mềm và gió thì đang hát ca, mình yên đó nghe thanh âm núi rừng, và đọc quyển sách hoặc cũ hoặc mới, hoặc hay hoặc dở, hoặc chẳng hiểu gì.

Cùng điểm qua một vài quyển sách, có cũ có mới, có buồn có vui mà tôi vẫn thường mang theo bên mình. Và hy vọng rằng, cũng sẽ giúp ích cho chuyến đi của bạn một phần nào đó.

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, tác giả Nguyễn Ngọc Thuần.

Bất kể khi nào đọc quyển sách này, tôi cũng cảm thấy trong lòng có một nỗi hiền ngoan thật thà. Đây không hẳn là một quyển sách thiếu nhi, bởi lẽ, nơi quyển sách là rất nhiều những chiêm nghiệm sâu sắc mà bất kỳ một người lớn nào cũng sẽ giật mình khi chạm vào, chợt nhớ ra những điều chân phương và giản đơn biết bao mà có khi vì guồng quay cuộc sống hối hả, mình lỡ vô tình đánh rơi đi mất.

Như rằng, có đoạn: “Tôi vẫn nhớ mẹ thường nay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chú không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không….”

Xách ba-lô lên và đi, tác giả Huyền Chip

Quyển sách từng “làm mưa làm gió” một thời trên khắp các diễn đàn du lịch, tin tức. Câu nói “xách ba-lô lên và đi” trở thành một mệnh đề nhiều cảm hứng, thôi thúc những trái tim mê xê dịch. Không đủ chi phí, không đủ kinh nghiệm sống, vốn ngôn ngữ còn sơ sài, đó là những điều mà ta vẫn thường lo ngại trước khi quyết định đi đâu đó, đúng không? Với “Xách ba-lô lên và đi”, với mỗi trải nghiệm của nhân vật “tôi”, ta như thấy được những ngông cuồng của tuổi trẻ, thấy được những khát khao khẳng định mình, và hơn hết, ta thấy đọng lại trong ta một niềm ước mong sục sôi, rằng giá ta mình mẽ và kiên trì như tác giả. Những ngày tháng của tuổi trẻ trôi qua mau, nếu có thể đi, hãy đi. Đừng ngần ngại, đừng chùng chình, cũng đừng ôm trong lòng một bầu sợ hãi. Hãy để đôi chân được thong dong ở những miền xa lạ; hãy để đôi bàn tay được chạm, được sờ vào những hiện vật kỳ thú và mới mẻ; hãy để chính mình được phóng tầm mắt xa xăm ngút ngàn.

Quá trẻ để chết, tác giả Đinh Hằng

Một tựa sách nghe như lời tuyên thệ. Cuốn sách viết về hành trình của một cô gái trẻ, sau khi trải qua nhiều biến cố, có thất vọng, có đớn đau, có một mỏi và có giây phút nào đó đã mong mình được là cát bụi bay về thinh không. Nhưng rồi, thời gian và những chuyến đi đã chữa lành trái tim nhiều vết cắt. Nước Mỹ xa lạ, nước Mỹ rộng dài và phù phiếm, hành trình đơn độc nơi xa xôi ấy, tác giả đã tìm lại được chính mình, chẳng những thế, còn học thêm được nhiều điều từ những con người xa lạ, từ đó để thấy thêm yêu và trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống.

Bụi đường tuổi trẻ, tác giả Tâm Bùi

Một quyển sách “đẹp” về cả nội dung lẫn hình thức. Bụi đường tuổi trẻ là hành trình song đôi của ngôn từ và hình ảnh. Ngôn từ tin cậy mà dịu dàng. Hình ảnh chân thực mà bay bổng. Theo từng trang sách, tác giả như đưa ta băng qua những biên giới địa lí, vượt lên các rào cản đời thường, để chạm vào niềm đam mê và khao khát tự do. Hành trình “đi đó đi đây”, cũng giống như hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân, chỉ khi đi qua nó, chúng ta mới chín chắn và mạnh mẽ, mới thêm khao khát đương đầu với cuộc sống ngoài kia.

Nhà giả kim, tác giả Paulo Coelho

Tại sao lại liệt kê quyển sách này cuối cùng trong danh sách? Bởi lẽ, thử nghĩ mà xem, trong bất kỳ tình huống nào, “đi” là từ chẳng mấy khi đứng một mình. Người ta vẫn thường bảo “đi về”, “đi tìm”, “đi đến”,… bắt đầu cũng chính là đích đến, rời đi cũng chính là tìm về. Tôi luôn tin rằng, người ta có trăm ngàn lý do để chán ghét một nơi, một vùng đất, một điểm đến, một bầu không khí cứ lặp đi lặp lại. Nhưng hẳn rằng, để đúc kết lại, để lựa chọn dừng chân, thường người ta chỉ có một lý do, đó là: đã đến lúc phải quay trở về. Trong thẳm sâu mỗi con người, luôn có những giá trị tiềm ẩn, mà phải kinh qua phong ba và thử thách thì mới có thể nhận ra. Tựa như chàng chăn cừu Santiago trong “Nhà giả kim”, quanh quẩn đu tìm kho báu, rồi cuối cùng chợt nhận ra kho báu quý giá nhất là ở chính mình, nằm trong tim mình.

Trên đây là những quyển sách mà tôi thường đọc trước mỗi chuyến đi và trong mỗi chuyến đi. Đọc đi đọc lại dẫu đã nhiều lần, nhưng mỗi lần chạm vào con chữ, tôi lại thấy mình như lạc vào một miền cảm xúc khác. Mong rằng, những quyển sách vừa kể trên đây, sẽ giúp ích cho quý bạn, trong những chuyến hành trình của riêng mình.

Nhã An