Advice
Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Sáu

POSTED ON: July 26th, 2018


Thứ sáu

6:30 sáng. Khi đọc lướt qua tờ New York Times, tôi thấy một bức ảnh lớn chụp cảnh đổ bê tông ở sân trượt băng Wollman Rink trên trang nhất của phần hai. Bài báo này không thể bỏ qua.

9:15 sáng. Chúng tôi họp với bốn viên chức của Ủy ban Quy hoạch thành phố, trong đó có cả Rebecca Robinson và Con Howe – người chịu trách nhiệm thẩm định dự án khu West Side. Alex trình bày kế hoạch dự án rất tốt. Ông ta nhấn mạnh vào những điều mà chúng tôi biết là các viên chức của thành phố sẽ thích – những công viên công cộng, những lối đi ra bờ sông một cách dễ dàng, những hướng lưu thông ra vào khu vực. Riêng vấn đề các tòa nhà sẽ cao bao nhiêu tầng thì Alex chỉ nói rằng chúng tôi đang tính toán.

Khi buổi họp chấm dứt, tất cả chúng tôi đều đồng ý là mọi việc đã diễn tiến rất tốt đẹp.

10:30 sáng. Tôi trở về văn phòng để họp về tiến trình xây dựng Trump Parc, một cao ốc tôi sẽ xây dựng trên khung sườn bằng thép của khách sạn Barbizon Plaza [1] ở Central Park South. Ðó là một vị trí lý tưởng, và tòa nhà mà chúng tôi xây lại sẽ là một thành công lớn.

Cuộc họp có Frank Williams, kiến trúc sư của dự án, Andrew Weiss, quản lý dự án, và Blanche Sprague, Phó chủ tịch phụ trách việc kinh doanh. Frank là một kiến trúc sư giỏi và ôn tồn. Blanchette, tên riêng tôi đặt cho cô ta, là một người tao nhã, có khiếu ăn nói nên làm rất tốt công việc kinh doanh.

Chúng tôi thảo luận xem nên dùng màu gì cho khung cửa sổ. Những chi tiết giống như thế này sẽ tạo nên vẻ khác biệt về hình thái và phong cách của một tòa nhà. Sau gần nửa giờ đồng hồ, cuối cùng chúng tôi nhất trí sẽ dùng màu nâu vàng nhạt, hài hòa với màu của đá. Dường như tôi thích tông màu đất, chúng mạnh mẽ, đẹp và hấp dẫn hơn những màu nguyên thủy.

11:00 sáng. Frank Williams ra về trước. Còn lại ba người chúng tôi bàn thảo việc phá bỏ công trình cũ để xây Trump Parc. Andy cho tôi biết là công việc chưa xong, và nhà thầu ra giá 175.000 đô-la cho những việc phát sinh. Nhà thầu thường tính thêm chi phí khi bạn yêu cầu thay đổi một cái gì đó trong kế hoạch mà bạn đã thỏa thuận với họ ngay từ ban đầu. Bạn phải rất mạnh bạo và cứng rắn đối với hầu hết các nhà thầu, nếu không họ sẽ lấn lướt bạn.

Tôi điện thoại cho người phụ trách việc tháo gỡ ở Trump Parc. “Steve,” tôi nói, “tôi là Donald Trump. Hãy lắng nghe, anh phải làm nhanh lên để hoàn tất công việc. Anh đã chậm tiến độ rồi. Tôi muốn anh trực tiếp điều động trong công việc này.” Ông ta bắt đầu giải thích nhưng tôi cắt ngang. “Tôi không muốn biết. Tôi chỉ muốn anh làm xong công việc. Và nghe này, Steve, anh sẽ giết tôi bằng những chi phí phát sinh này. Tôi không muốn anh làm việc với Andy về những khoản phát sinh này nữa. Tôi muốn anh làm việc thẳng với tôi. Nếu anh muốn lừa tôi trong việc này, anh sẽ không có một cơ hội thứ hai. Tôi sẽ không mướn anh nữa.”

Mối quan tâm thứ hai của tôi là việc sửa chữa sàn của các tầng lầu. Tôi hỏi Andy về số lượng công nhân làm công việc này. “Ðược rồi,” tôi nói, nửa đùa nửa thật, “tôi sẽ liều một phen.” Những người làm bê tông có thể rất lỗ mãng. Tôi cũng sẽ chẳng thua kém họ. Tôi điện thoại cho người trưởng nhóm: “Ông chủ của anh rất muốn công việc này. Tôi đã quyết định giao nó cho người khác, nhưng ông ta nói ông ta sẽ làm tốt. Hôm qua tôi đến công trường thấy các miếng vá của anh không bằng phẳng với nền bê tông hiện hữu, thậm chí có chỗ còn chênh nhau cả nửa phân.”

Thấy ông ta không trả lời gì cả, tôi nói tiếp: “Không ai có thể giao công việc cho anh nhiều hơn tôi. Tôi vẫn sẽ xây dựng khi những người khác bị phá sản. Vì vậy, hãy làm tốt công việc này đi.”

Lần này ông ta trả lời: “Những người thợ ở đây đều là dân chuyên nghiệp cả. Chúng tôi đã làm hết sức mình, thưa ông.”

“Ðược,” tôi nói. “Hãy điện thoại cho tôi biết anh đang làm như thế nào.”

12:00 trưa. Alan Greenberg gọi cho biết Holiday đã ra tay với vài chiêu thức của chiến lược “viên thuốc độc” nhằm gia tăng các khoản nợ của công ty, khiến nó kém hấp dẫn hơn với nhà đầu tư. Tôi không lo. Không có “viên thuốc độc” nào ngăn cản được việc tôi theo đuổi mua lại Holiday Inns, nếu đó là điều tôi muốn làm.

Thị trường vẫn mở cho mọi người đấu đá với nhau. Hôm qua nó đã giảm tám mươi điểm, và hôm nay giảm thêm hai mươi lăm điểm nữa. Nhưng Holiday Inns chỉ mất một điểm. Alan cho biết hiện chúng tôi đã mua gần 5% cổ phần của công ty này.

12:15 trưa. Andy rời phòng họp nhưng Blanche còn ở lại để cho tôi chọn mẫu quảng cáo trên báo cho Trump Parc. Cô ta cho tôi xem sáu mẫu, nhưng tôi không thích mẫu nào cả.

Blanche tức lắm. Cô ta muốn dùng các đường nét để thể hiện tòa nhà và tầm nhìn của nó xuống Central Park. Tôi nói với cô ta: “Tôi thích ý tưởng sử dụng một bức vẽ gồm các đường nét, nhưng tôi không thích những mẫu này. Tôi muốn một bản vẽ cho thấy tòa nhà nhiều hơn. Central Park rất đẹp, nhưng tôi không bán công viên. Tôi bán một tòa nhà và những căn hộ.”

12:30 trưa. Norma bước vào văn phòng với một chồng hồ sơ tôi phải ký để xin giấy phép kinh doanh sòng bài ở Nevada. Trong lúc tôi ký, Norma hỏi tôi muốn nhờ những ai viết thư giới thiệu. Suy nghĩ một chút, tôi nói cô ta chọn Tướng Pete Dawkins, một người bạn tốt đang là chủ một ngân hàng đầu tư ở Shearson; Benjamin Hollaway, Chủ tịch kiêm tổng giám đốc Equitable Real Estate Group; Conrad Stephenson, Tổng giám đốc ngân hàng Chase Manhattan; và Ðức Hồng y John O’Connor.

12:45 trưa. Ivana gọi điện thoại. Cô ấy đang ở văn phòng và muốn tôi cùng đi xem một trường mẫu giáo khác cho con gái chúng tôi học vào mùa Thu tới.

“Ði nào, Donald,” cô ấy nói. “Anh không còn việc gì khác để làm.” Ðôi khi tôi nghĩ cô ấy thực sự tin như thế. “Em yêu, bây giờ anh đang bận việc một chút,” tôi nói với cô ấy. Câu nói không có hiệu lực gì cả. Ba phút sau, Ivana đã có mặt trong phòng làm việc của tôi, hối thúc. Tôi phải cố gắng ký cho xong các mẫu đơn để đi với cô ấy.

2:30 chiều. Có điện thoại của Bill Fugazy. Tôi thích gọi ông ta là Willie the Fug, nhưng dường như ông ta không thích nó. Công việc của Fugazy là cho mướn xe limousine, nhưng thật ra ông ta đáng lẽ phải là một nhà môi giới. Ông ta biết mọi người, và là một trong những người bạn thân nhất của Lee Iacocca. Ông ta cũng đã giới thiệu tôi với Ðức Hồng Y để thảo luận về địa ốc và quen biết nhau nhiều hơn.

Fugazy hỏi tôi về buổi ăn tối ở Thánh đường St. Patrick. Tôi nói buổi tối ấy thật tuyệt vời. Trước khi gác điện thoại, chúng tôi hẹn nhau đi đánh golf vào cuối tuần này.

2:45 chiều. John D’Alessio, viên quản lý việc sửa chữa căn hộ ba tầng của tôi ở Trump Tower, ghé qua văn phòng để thảo luận về các bản vẽ.

Tôi bỏ tất cả mọi thứ trong căn hộ, ngoại trừ tầng thứ ba của các con tôi, và mái nhà, nơi tôi dự tính sẽ xây lên sáu mươi tám tầng. Trước hết, tôi muốn mở rộng diện tích hiện tại bằng cách lấy thêm căn hộ kế bên. Ðiều tôi sẽ làm cũng giống như bạn sẽ làm, trong thế kỷ hai mươi này, để có một chỗ ở rộng rãi, tiện nghi. Mọi thứ đều ngăn nắp, trật tự. Ví dụ như, chúng tôi thuê những thợ thủ công mỹ nghệ giỏi nhất ở Ý để chạm trổ bằng tay hai mươi bảy cột đá hoa trong phòng khách. Họ đã đến hôm qua, và những cây cột rất đẹp. Tôi có đủ sức để thuê những ngươi thợ có tay nghề cao, và đối với căn hộ của mình, tôi tự hỏi, tại sao lại phải tiết kiệm? Tôi muốn những thứ tốt nhất bằng bất cứ giá nào.

Tôi xem các bản vẽ và đánh dấu vài chỗ thay đổi. Tôi hỏi John công việc tiến hành như thế nào. “Không tệ,” ông ta nói. “Chúng ta đến đó xem nhé.”

“Ðược rồi, làm nhanh lên đi John,” tôi nói.

3:30 chiều. Giám đốc một hãng tàu biển lớn của Hy Lạp gọi cho tôi. “Công việc của anh thế nào?” tôi hỏi. Ông ta cho biết có một thương vụ muốn thảo luận với tôi. Ông ta không nói cụ thể, nhưng đối với một vài người bạn đừng hỏi nó là gì. Nếu nó không là một thương vụ lớn thì tôi nghĩ rằng ông ta chẳng làm mất thời gian của tôi. Chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau.

4:00 chiều. Tôi nhận một cuộc điện thoại từ một người chuyên bán và cho thuê máy bay. Tôi đang xem xét việc mua một chiếc phản lực G-4, loại các công ty thường dùng. Tôi nói với ông ta rằng tôi vẫn quan tâm đến việc mua máy bay, nhưng tôi thật sự muốn loại Boeing 727 hơn.

4:30 chiều. Nick Ribis gọi cho tôi từ Australia. Ông ta cho biết công việc thương thảo để chúng tôi được chọn làm nhà thầu và điều hành sòng bài lớn nhất thế giới ở đó đang diễn ra rất tốt đẹp. Nick kể tôi nghe một số chi tiết và nói chúng tôi sẽ biết nhiều hơn vào thứ Hai tuần tới. “Thật tuyệt,” tôi nói với ông ta. “Hãy gọi cho tôi trước khi anh quay về đây.”

4:45 chiều. Ivana báo cho tôi rằng David Letterman, người phụ trách chương trình “Câu chuyện truyền hình”, đang có mặt tại đại sảnh của Trump Tower để quay phim về một ngày sinh hoạt của hai du khách từ xa đến. Ông ta muốn biết họ có thể ở lại trễ và gặp tôi không.

Tôi không muốn ở lại trễ để xem Letterman quay phim, nhưng tôi biết ông ta rất hăng hái. Tôi nhận lời. Năm phút sau, Letterman bước vào cùng với một người quay phim, hai trợ lý và một cặp vợ chồng rất đẹp đôi đến từ Louisville. Chúng tôi nói đùa với nhau, và tôi nói rằng tôi nghĩ Louisville là một thị trấn rất tuyệt vời – có lẽ tất cả chúng tôi phải cùng đến đó làm ăn. Letterman hỏi tôi giá một căn hộ ở Trump Tower là bao nhiêu. Tôi nói ông ta có khả năng lấy một căn hộ một phòng ngủ với giá một triệu.

“Hãy cho tôi biết giá thật,” ông ta nói sau vài câu đùa giỡn. “Bây giờ là chiều thứ Sáu, chúng tôi điện thoại cho ông mà không báo trước, và ông nói chúng tôi có thể lên đây. Bây giờ ông đang đứng đây nói chuyện với chúng tôi, nghĩa là ông không bận việc gì cả.”

“David,” tôi nói, “anh nói đúng. Tuyệt đối không có gì để làm cả.”

[1]   Khách sạn Barbizon Plaza cao 38 tầng, được xây dựng năm 1930. Donald Trump đã mua lại tòa nhà này, và sửa chữa nó thành một cao ốc 38 tầng với 340 căn hộ. (ND)


Nghệ thuật đàm phán là cuốn sách do chính Donald Trump và Tony Schwartz viết, trong đó cho thấy cách Trump làm việc mỗi ngày – cách ông điều hành công việc kinh doanh và cuộc sống – cũng như cách ông trò chuyện với bạn bè và gia đình, làm ăn với đối thủ, mua thành công những sòng bạc hàng đầu ở thành phố Atlantic, thay đổi bộ mặt của những cao ốc ở thành phố New York… và xây dựng những tòa nhà chọc trời trên thế giới. Barcode đã được phép trích dẫn nội dung cuốn sách với mong muốn chia sẻ đến bạn đọc những thông tin hữu ích về phương pháp kinh doanh của Donald Trump vào thời điểm ông là một doanh nhân thành công thực thụ.

Xem thêm:

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Hai

Một tuần làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Ba

Một ngày làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Tư

Một ngày làm việc của Donald Trump khi chưa trở thành Tổng thống Mỹ – Thứ Năm