Explore / Travel
Hà Nội, làm sao nỡ vội?

POSTED ON: June 28th, 2018


Trong nghĩ suy của tôi, nếu được ví von, tôi thật thà muốn xem Hà Nội như một chàng trai dịu dàng, bí ẩn và nồng say.

Lần thứ ba đến với Hà Nội khác với những cuộc hẹn chớp nhoáng trước đó. Sau nhiều đắn đo, cuối cùng tôi cũng dành quyết đinh dành trọn vẹn kỳ nghỉ của mình để tìm hiểu “chàng trai Hà Nội”.

Ghé Hà Nội vào dịp cuối hè, có lẽ không nhiều người lựa chọn ghé thăm vùng thủ đô vào mùa hè, trời nóng và hanh nhiều, cái nóng đặc trưng, có phần gay gắt. Mùa hè, cuối tuần, mọi người hay đi dạo bờ hồ, hoặc giả chỉ ngồi lặng thinh ở đó, trông ra mặt nước vài gợn sóng lăn tăn. Tôi đã dành phần nhiều thời gian của mình để đi loanh quanh bờ hồ, vào mỗi lúc đầu ngày và cuối ngày, mỗi lần đi như thế, lại thấy một Hà Nội khác rất khác, có khi náo nhiệt đông đúc, có khi lại yên ả lạ thường. Cứ vậy, tự nhiên thấy càng thêm thương mến vùng đất này.

Hồ Hoàn Kiếm lúc sáng sớm

Vẫn còn nhớ buổi sáng sớm, một ngày đầu tuần, khi vừa rời khỏi Ga Hà Nội, tôi mông lung không rõ mình sẽ đi đâu, ở đâu, làm gì ở vùng đất mới mẻ này đây. Rồi không nhớ nguồn cơn nào dẫn dắt tôi đến Đinh, quán cà phê nhỏ xíu nằm ở con đường Đinh Tiên Hoàng. Quán nhỏ, ấm sực, khi tôi đến, trong quán chỉ có bà cụ bán hàng, bà loay hoay với không gian tranh tối tranh sáng, đều tay rót nước, ngắm nghía cà phê nhỏ giọt. Nơi Đinh ngày hôm ấy, chắc tôi sẽ nhớ mãi không quên, như rằng chậu hoa ngay cửa sổ, quầy nước bé tí hin, vài chiếc ghế con con, chúng vốn thuộc về nhau, không thể tách rời.

Vì đến sớm, nên tôi đã tự ưu ái cho phép mình ngồi ở ban công, tự lúc con đường trước mặt vắng teo, phía bờ hồ có vài cô chú đang tập thể dục buổi sáng, ngồi mãi đến khi đồng hồ chuyển kim sang khung giờ cao điểm, từng luồn xe cộ đổ ra đường. Chẳng hiểu sao, thanh âm nhốn nháo của phố xá đầu ngày lại mang đến cho tôi một nỗi bình yên rất hiền. Thật lòng, cảm ơn Đinh Cà Phê vì những buổi sáng trong trẻo như thế. Tôi không nhớ mình đã uống bao nhiêu cốc cà phê trứng ở đấy nữa, đồ rằng rất nhiều, cà phê trứng ở Đinh, phải nói đầu tiên là rẻ, chưa tới mười ngàn đồng cho một cốc cà phê nóng hổi, sánh mịn và ngọt ngào. Ngay khi ngụm cà phê đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, tin tôi đi, bạn sẽ cứ muốn uống tiếp, uống tiếp mãi không thôi. Ly cà phê chẳng được làm cầu kỳ, chỉ đơn giản là cà phê đặt trong ly sứ, bên trên có họa hình chiếc lá, chỉ vậy thôi, cũng đủ thấy thanh tao.

Cà phê trứng ở Đinh

Góc nhìn từ Đinh ra hồ Hoàn Kiếm

Khi ở Đinh, tiếng hát cô Khánh Ly dần bị lấp đầy bởi thanh âm cười nói của những vị khách mới, tôi rời đi, lại không biết đi đâu, thế là vào khu Phố cổ và đi loanh quanh. Hàng quán hai bên đường vẫn chưa mở cửa hết, vài khu chung cư cửa sắt bên dưới, đóng im ỉm, phút giây nào đó ngỡ rằng cả không gian nơi này đã thuộc về riêng mình. Cứ thế mà đi, không rõ đã đi qua bao nhiêu ngả tư, bao nhiêu cái tên đường, này là Hàng Gai, này là Hàng Cá, này là Hàng Mã, này là Hàng Bồ,… rồi đột nhiên, thấy mình như lạc vào câu chuyện xưa cũ nào đó của nhà văn Thạch Lam, hình ảnh các chị, các dì dắt chiếc xe đạp nhỏ chở đầy hoa, sắc hoa lung linh cả góc đường sớm mai, lúc ấy chỉ muốn thốt lên rằng “Đẹp quá, yên ả quá!”. Người bạn đi cùng có lẽ cũng cùng cảm xúc như tôi, liền tiến đến mua một bó hoa nho nhỏ, dẫu lúc này đồ đạc trên tay đã thừa lỉnh kỉnh.

 

Hà Nội lúc sáng sớm

Nếu đến Hà Nội, hãy dậy thật sớm và xuống phố nhé, bạn tôi!

Tôi ở miền Nam tự bé, vốn quen với lối sống hào sảng, nhanh nhẹn của nơi ấy. Đến Hà Nội, ngay buổi sáng đầu tiên, sau những lúc rong ruổi bèn ghé lại một quán ven đường tìm chút thức ăn. Tôi không rõ gọi là “quán” thì có chính xác hay không nữa, bởi nơi tôi ghé lại chỉ đơn giản có đôi quang gánh bày biện thức ăn, vài chiếc ghế nhựa con con, và ông chủ quán gương mặt thật hiền, chỉ vậy thôi. Tôi và người bạn đồng hành cùng gọi món bún riêu cho buổi sáng, một phần do tôi vốn rất nhạy cảm với mùi vị thức ăn, thấy ngay bún riêu nơi đây sao mà khác quá khác so với bún riêu miền Nam, hoàn toàn không có vị ngọt của đường, nhưng ngon, và bắt mắt. Nếu ở Sài Gòn, bạn sẽ được “phục vụ tới tận răng” này là đũa, này là giấy ăn, này là lát chanh, này là miếng ớt,… thì xin thưa, hãy quên điều đó đi nếu bạn muốn đi ăn vỉa hè Hà Nội nhé! Chủ quán đưa tôi tô bún kèm vài tờ giấy ăn, lúc đầu ngô nghê không biết phải ăn như thế nào đây, vì hoàn toàn không có bàn, chẳng lẽ cầm tô sì sụp ư?! Và thật, ngó sang mọi người chung quanh, lót giấy ăn dưới đáy tô cho bớt nóng, rồi tay cầm tô bún, tay cầm đũa, cứ thế mà ăn. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng kỳ thực, với tôi, đấy là một trải nghiệm rất thú vị!

Chuyến tàu đến Hà Nội

Hà Nội bình yên

Với tôi, Hà Nội là nơi mà khi đến thăm, sẽ chẳng nỡ cư xử vội vàng, chỉ muốn từng phút từng giây trôi qua được ít thở trọn vẹn không gian, mùi vị, thanh âm của Hà Nội. Vùng đất này cứ chậm rãi, yên ả như thế, sao tôi có thể ngông cuồng làm xáo động?

Nhã An