Fashion & Beauty
Bộ sưu tập xuân-hè 2018 với họa tiết báo in của nhà Balenciaga: Tôn kính tiền bối hay chỉ là trò sao chép ý tưởng?

POSTED ON: May 31st, 2018


Thời trang hiện đại là sự lặp lại những gì đã được phát minh – cụm từ này thường được nhắc đến khi nói về các bộ sưu tập mới nhất. Ngày nay, dù kín đáo hoặc công khai, các nhà thiết kế thời trang vẫn thường lấy cảm hứng từ những ý tưởng trong quá khứ. Và chính điều này đã và đang gây ra nhiều tranh cãi về nạn đạo ý tưởng cũng như sự thiếu vắng các ý tưởng mới. Một trong những đề tài gây tranh luận gần đây là Bộ sưu tập xuân-hè 2018 của nhà Balenciaga, khi giám đốc sáng tạo Demna Gvasalia tung ra những món trang phục ấn tượng với họa tiết báo in. Ngay lập tức, giới báo chí và phê bình thời trang bắt đầu chiến dịch “đào mộ” khi quy kết ý tưởng này với bộ sưu tập thời trang cao cấp nổi tiếng mà John Galliano đã từng tạo ra cho cho nhà Dior vào năm 2000. Câu hỏi nảy sinh: đó là gì – sự tôn kính nhà thiết kế hay chỉ là trò sao chép trắng trợn?

Ẩn sau bộ sưu tập của Galliano đó là một câu chuyện thú vị với nguồn cảm hứng từ các tu viện ở Paris, nơi các nhà thiết kế thường nhìn thấy trong các chuyến du ngoạn xung quanh thành phố, và ở một khía cạnh khác, đó là những trò ảo thuật, những sự kiện của dân Digan trong thập niên 20-30. Lần đầu tiên xuất hiện trong bộ sưu tập này, họa tiết báo in mô phỏng một trong những thuộc tính cơ bản của người dân Digan: sự tự do và bản năng bảo vệ bản thân trước giá lạnh của kiếp homeless.

Bộ sưu tập Thu-Đông 2000 của Dior lấy cảm hứng từ những người vô gia cư ở Paris

Bộ sưu tập Xuân-Hè 2018 của Balenciaga cũng lấy họa tiết báo in làm tâm điểm

Đằng sau ý tưởng này – ý tưởng gần như đã trở thành một biểu tượng sáng tạo của Galiano – là một thông tin tham khảo khác – vào năm 1935, Elsa Schiaparelli đã giới thiệu một chiếc áo có hình vẽ dưới dạng các mẩu báo với phần đánh giá về các tác phẩm của chính Schiap. Galliano cũng tiến xa hơn khi sáng tạo ra họa tiết báo in mô phỏng một phiên bản chưa thành hình của ấn phẩm Christian Dior Daily, và ngay lập tức, sóng gió ập đến với nhà thiết kế. Một số nhà phê bình thời trang đã chất vấn tại sao ông chủ của đế chế Dior – ngài Bernard Arnault đáng kính – lại cho phép Galiano đùa cợt với di sản mà Dior đã dày công gây dựng. Thậm chí họ còn chắc mẩm rằng, sau màn ra mắt sản phẩm này, Galliano sẽ bị sa thải không thương tiếc (tất nhiên, điều này đã không xảy ra vì nhờ khả năng sáng tạo của vị giám đốc sáng tạo này mà doanh số bán hàng của nhà mốt đã tăng theo cấp số nhân).

Những kẻ quá khích khác lại cáo buộc Galliano khai thác hình ảnh của người nghèo và vô gia cư một cách phi đạo đức để mang lại hàng triệu đô-la lợi nhuận cho ngành công nghiệp thời trang. Họ cho rằng, lấy ý tưởng từ cuộc sống “đầu đường xó chợ” của dân Digan, nhưng bộ sưu tập của Galliano lại dành riêng cho giới lắm tiền nhiều của, những người sẵn sàng chi hàng ngàn euro để sở hữu một bộ váy áo trông chẳng khác gì tờ báo quấn quanh người.  Tuy nhiên, chính những tranh luận nảy lửa này đã khiến cho ngọn lửa lan ra ngoài khuôn khổ của lĩnh vực thời trang. Các cuộc biểu tình và tẩy chay diễn ra trước cửa hiệu Dior trên khắp thế giới. Giờ đây, rất ít người nhớ những sự cố “khó chịu” này, nhưng họa tiết báo in của Galliano chắc chắn sẽ vẫn còn hiện diện trong biên niên sử của lịch sử thời trang thế giới.